Một nghi thức PG được công nhận Di sản văn hóa phi vật thể

616

Nghi thức tụng niệm kinh Phật ở Ladakh (Ấn Độ) đã được thêm vào danh sách Di sản văn hóa phi vật thể của Liên Hiệp Quốc.

Nghi thức tụng niệm kinh Phật ở Ladakh (Ấn Độ) đã được thêm vào danh sách Di sản văn hóa phi vật thể của Liên Hiệp Quốc.

Ủy ban Liên chính phủ về Bảo vệ Di sản văn hóa phi vật thể gồm 24 thành viên đã bổ sung thêm 20 danh mục mới vào danh sách các Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại.

Tụng kinh tại Ladakh

Các danh mục mới này đại diện cho các nước Al-giê-ri, Ar-mê-ni-a, Áo, A-zer-bai-jan, Bỉ, Bô-li-vi-a, Bra-xil, Bur-ki-na Fa-sô, Cô-lom-bi-a, Côte d'Ivoire, Crô-a-ti-a, Ê-cu-a-đo, Pháp, Hun-ga-ry, Ấn Độ, I-ran, Italy, Nhật Bản, Mali, Ma-rốc, Oman và Hàn Quốc.

Lần công nhận này bao gồm chiếc mũ rơm toquilla dệt truyền thống của Ê-cu-a-đo, lễ hội anh đào ở Sefrou, Ma-rốc, nghề thủ công và loại hình nghệ thuật thổi sáo cổ dài được biết đến với tên gọi “Tar”.

Nói đến di sản tụng kinh Phật, Ủy ban cho biết các tu sĩ Phật giáo trong các tu viện và các làng của vùng Ladakh tụng kinh điển nhằm thể hiện cho tinh thần, triết lí và giáo pháp của Đức Phật.

Trong việc tụng niệm này, các nhà sư mặc quần áo nghi lễ và sử dụng các cử chỉ bằng tay cũng như các dụng cụ âm nhạc khác nhau để cầu nguyện cho các giá trị tâm linh, đạo đức và hạnh phúc của mọi người, vì sự trong sáng và bình an, nhằm xoa dịu cơn thịnh nộ của các linh hồn ma quỷ hoặc cầu xin sự ban phước của chư Phật, Bồ-tát và các vị thần.

Các danh mục văn hóa phải tuân thủ theo các quy định với một loạt các tiêu chí, bao gồm cả việc đóng góp vào việc phổ biến kiến ​​thức về di sản văn hóa phi vật thể và thúc đẩy nhận thức về tầm quan trọng của nó.

Di sản văn hóa phi vật thể phải bao gồm việc thực hành và biểu đạt trong đời sống được truyền từ thế hệ này sang thế hệ tiếp theo.

Chỉ những quốc gia đã phê chuẩn vào Công ước về Bảo vệ Di sản văn hóa phi vật thể mới có thể giới thiệu các yếu tố văn hóa để đưa vào trong danh sách.

Cho đến nay, 146 nước đã phê chuẩn vào công ước, được thông qua bởi Hội nghị của UNESCO vào năm 2003.

Văn Công Hưng (Theo Outlook India)/Giác Ngộ Online